Chuyện một thời rong chơi để lại

0
504

Cơ thể giống như một miếng vải, trên đó không chỉ có những vết sẹo là dấu ấn của sự trưởng trành, nốt ruồi hay các dấu hiệu tự nhiên khác, mà nó còn là nơi kể lại từng câu chuyện cuộc đời bằng những hình xăm. Máu, cơn đau và những nét vẽ không tên, chìm sâu, ngấm vào từng lớp da thịt thành những mảnh ký ức không thể tẩy xóa.

Đằng sau mỗi hình xăm là một câu chuyện, đau có, vui có, buồn có, tất cả chúng là một phần tuổi trẻ cuồng loạn mà tôi gửi gắm vào. Người đời thường nhìn tôi bằng ánh mắt xa lánh vì những hình thù kỳ quái trên da thịt. Người quen tì hỏi tại sao lại xăm hình này, những hình đó có ý nghĩa gì không.

Chắc chắn từng hình xăm đều có ý nghĩa của nó, nhưng những câu chuyện đấy chỉ mình tôi hiểu. Đó thường là câu chuyện dài, mà tôi chỉ có thể kể cho tri kỷ khi đã cạn chén rượu đầy. Những hình xăm trở thành một vỏ bọc bí mật, một con người hoàn toàn khác được tôi cất giấu sâu vào bên trong. Dưới những bộ suit, dưới gương mặt lạnh là một thời rong chơi cuồng loạn. Không bao giờ tôi hối tiếc về những thứ tôi khắc lên người, và cũng chẳng bao giờ bận lòng về những người xa lánh tôi vì màu mực ấy.

Nếu có trái tim đủ rộng dài, đủ bao dung và thứ tha để yêu thương, thì họ sẽ chấp nhận ở cạnh cho dù tôi có thế nào chăng nữa.

Còn riêng tôi, ngay cả khi chìm trong những khoảnh khắc cô đơn nhất, vẫn còn lại những hình xăm bên cạnh và từng nét vẽ là những câu chuyện của một thời rong chơi ở lại.

Category: Tâm sự, Sức khỏe gia đình

SHARE

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here