Cuộc đời và nụ cười

0
598

Chúng ta – những kẻ lạc lối, đều tự huyễn hoặc mình bằng những ảo tưởng đầy màu sắc. Tìm kiếm những điều mình tự cho là quan trọng bằng những bước đi hoang hoải trong tâm trí bản thân hoặc tâm trí người khác.

Có thể bạn quan tâm:

Chính những ảo tưởng, mơ mộng đấy khiến chúng ta cứ luẩn quẩn trong vòng tròn với những câu hỏi không lời kết, những thắc mắc, băn khoăn không ngừng nghỉ. Tôi chẳng thể đánh tan sự tò mò, cũng chẳng thể phê phán hay chê bai sự tò mò của những con người khác. Chúng ta đều là những cá thể đang cố ngụp lặn vì những niềm tin khác nhau, loay hoay tìm lối đi trong cái mớ bòng bong được định nghĩa hai chữ cuộc sống này.

Cười là cách ai trong chúng ta cũng đều thể hiện cho dù là khổ đau hay vui vẻ. Có thể là cái nhếch mép, một nụ cười xã giao trước đối tác, hay sự im lặng không được thể hiện bằng môi… chỉ có thể cảm nhận qua ánh mắt, hoặc đơn giản là một nụ cười sảng khoái. Cuộc đời chúng ta luôn gói gọn trong những nụ cười.

Tôi vẫn luôn tin rằng cái lúc tự mình diễu cợt với bản thân hay khoảng khắc trêu đùa với cuộc đời đấy là một phần không thể thiếu được trong mỗi chúng ta.

Đời, là cái gì vậy? Tôi từng có một khoảng thời gian loay hoay tìm ra định nghĩa của nó, cũng có lúc tưởng rằng mình đã thấu hiểu đời. Nhưng bây giờ chợt nhận ra rằng mình chẳng hiểu gì cả. Chỉ biết một điều rằng chúng ta dù vô tình hay cố ý, dù quan tâm hay không thì chắc chắn bạn cho dù có dùng cả cuộc đời để tìm hiểu cũng không bao giờ đủ.

Những người xung quanh tôi, những học giả tôi đã gặp thường định nghĩa cuộc sống theo một hệ quy chiếu chuẩn mực. Tôi thì khác, tại sao mình phải tin vào điều người khác tin, tại sao mình phải đánh giá những góc cạnh của vấn đề theo cách mọi người đánh giá? Chính bản thân tôi mới là người quyết định cuộc đời của mình chứ không phải ai khác.

Tại sao chúng ta cứ phải bó hẹp cuộc đời trong bốn chữ cơm áo gạo tiền? Tại sao luôn có những chuẩn mực nhà lầu xe hơi? Chúng ta quên mất rằng sau một cuộc đời những thứ vật chất phù phiếm xa hoa cũng chẳng mang theo được, cái luôn song hành cùng chúng ta là những trải nhiệm sống. Có những lúc tôi nhận ra rằng đời quá đẹp, quá đáng để trải nghiệm. Chúng ta bước đi đến đâu chẳng ai có thể biết, chỉ đơn giản là đi cùng ai và đi như thế nào?

Chúng ta thường có thói quen bình phẩm, nhận xét hành động của người khác dựa trên lập trường hay góc nhìn của mình? Nhưng có bao nhiêu người từng đánh giá người khác tự nhìn vào bản thân và hành động của chính mình? Chúng ta có bao nhiêu bạn bè, bao nhiêu mối quan hệ để bận rộn quan sát.

Chúng ta có lẽ chỉ là những kẻ lạc lõng luôn khát khao nhận được sự quan tâm của người khác. Chúng ta luôn đòi hỏi mọi thứ theo ý mình. Nhưng chúng ta nào biết những cảm giác và buồn vui, giận dữ, đau khổ chỉ xoay quanh thứ cảm xúc sâu thẳm trong tâm hồn mỗi con người – sự cô đơn.

Đời là tập hợp của vô vàn những nghi ngờ, ích kỷ, định kiến, dục vọng, tham lam. Tuy nhiên đời lại không thiếu những vẻ đẹp thuần thiết. Chúng ta mải miết bước đi, dấn thân vào những ham muốn tinh thần và thể xác mà quên đi vẻ đẹp trong sáng của điểm khởi đầu. Chúng ta sinh ra đã gắn liến với sự hiến dâng, tình người, tình yêu, sự chia sẻ, đam mê và mơ ước.

Nụ cười có lẽ là lời động viên lớn nhất an ủi mỗi con người khi đối diện với bản ngã của chính mình. Ngay cả khi ta tuyệt vọng hay cô đơn nhất nụ cười cũng là thứ trưng ra cho thiên hạ thấy, nhưng ẩn sau nó là vô vàn những câu chuyện mà chỉ có người trong cuộc mới hiểu.

30 năm nữa khi ngồi chiêm nghiệm lại những năm tháng biến đổi thăng trầm mà cuộc sống vẫn xoay vần, ngồi nhớ lại những kỷ niệm buồn vui lẫn lộn, chúng ta được gì và mất gì. Tất cả những phù phiếm xa hoa, những dục vọng tham lam đều trải qua hết thì mới hiểu và trân trọng nụ cười.

Tôi luôn thích một câu nói: “Hãy sống để khi ra đời bạn khóc mọi người cười còn khi ra đi bạn cười khi người ta khóc.”

Nụ cười là thứ làm nên hạnh phúc, thậm chí có cả một quốc gia dùng nụ cười làm thước đo sự thịnh vượng. Nụ cười là phần thưởng cuộc sống ban tặng vậy tại sao chúng ta sử dụng hay trân trọng nó nhiều hơn? Dù kết quả có ra sao thì nụ cười vẫn là thứ luôn đồng hành mãi cùng chúng ta. Có lẽ chỉ những lúc nở nụ cười mới làm ta thấu hiểu bản thân lẫn người xung quanh, tạo động lực tha thứ cho những điều đã xảy ra và lên dây cót tinh thần đón nhận những điều sắp đến.

Tôi định nghĩa sự thú vị của mỗi cuộc đời, mỗi lựa chọn bằng nụ cười. Còn bạn?

SHARE

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here