Đàn bà cô đơn, đàn ông cô độc

0
708
đàn bà cô đơn đàn ông cô độc

Đàn bà cô đơn. Đàn ông cô độc. Cô đơn giống như cảm giác thèm lắm một hơi ấm nhưng không thể. Cô độc, là tâm hồn ngạo mạn đang tồn tại từng ngày cùng sự trống trải.

Bọn đàn ông chỉ vì cô đơn mà cầu xin lòng thương xót của đàn bà thì chỉ là kẻ thất bại. Mu bàn tay phải sẵn sàng vả lật hàm những gã bỏ qua khát vọng mà van xin tình cảm của phụ nữ. Uớc mơ bị lãng quên không khác gì sự thất bại của kiếp tang bồng.

Tại sao lại là mu bàn tay? Cuộc đời đàn ông găm đầy bởi chông gai và thử thách. Mu bàn tay là để phơi sương, chịu nắng. Mu bàn tay cũng là phần thể hiện bản ngã đàn ông nhất, lúc cần nó sẽ căng lên cùng với nắm đấm bơm đầy ý chí. Khi cần dạy cho một con đực khác về lòng quả cảm thì phải dùng phần đàn ông nhất.

Còn lòng bàn tay là thứ mềm mại, nhân hậu. Đàn ông chỉ ngửa lòng bàn tay để dang rộng cho những kiếp người thân thuộc, và có chăng nếu nắm lại là để ôm trọn từng khoảng khắc đẹp nhất, trong đó có bàn tay của một người đàn bà. Khi đặt lên má người yêu, ta phải dùng dự ngọt ngào nhất, dù đời có đánh ta tơi bời bằng trăm ngàn sóng gió nhưng ta vẫn dành những thứ mềm mại nhất cho nàng.

đàn bà cô đơn đàn ông cô độc

Phụ nữ hận tình có nhiều kiểu, hận đời, hận đàn ông hay đi làm văn sĩ. Đàn ông không hận, chỉ đứng trong cô độc cười nhạo những trò hề mang tên số phận. Truyện kể rằng trước kia đàn bà nằm trong một phần của đàn ông. Và bởi Chúa nhẫn tâm tách đàn bà khỏi đàn ông. Đàn ông đau đớn khi từng chiếc xương sườn bị gãy, trái tim cũng thổn thức từng nhịp. Chỉ khi nào tìm lại được phần xương thịt đã mất thì trái tim mới thôi rỉ máu.

Khi cô đơn, đàn ông dùng rượu ngon và thuốc đẹp để lấp đầy khoảng trống, mong muốn bào mòn sự cô độc mà chấp nhận bào mòn cả một phần sự sống. Thuốc lá như một người đầy tớ trung thành, sẵn sàng cháy bất cứ khi nào để thỏa lấp đi nỗi lòng của chủ nhân. Nhưng điếu thuốc ngắn ngủi, khói thuốc mỏng manh không đủ lấp đầy phần cô độc, có chăng chỉ là chia sẻ trong một khoảnh khắc.

Sự cô độc kéo dài khiến ta hận sao điếu thuốc quá ngắn, chưa đốt đã đàn, chẳng khác gì những cuộc tình chóng vánh. Thuốc tàn mà đi cạnh rượu ngon chẳng khác nào đôi đũa lệch, khập khiễng, rượu chưa đủ thấm mà thuốc đã tan. Thế nên đàn ông cô độc chuyển sang yêu xì gà. Xì gà là một kẻ đồng hành bền bỉ, cũng sẵn sáng cháy khi ta cần, nhưng không phải để lấp đầy sự cô độc mà để cùng ta kể những câu chuyện vô hình bằng khói thuốc.

đàn bà cô đơn đàn ông cô độc

Tạo hoá luôn biết cách trêu người. Có những kẻ chỉ vừa được nếm một giọt rượu của ái tình đã phải chia xa. Nhưng hương vị đó cứ đằm thắm để sau này giằng xé mãi cũng chẳng thể tìm được ngụm rượu nào khiến ta khuây khoả với suy nghĩ “đã tìm lại cái xương sườn đã mất”. Khói xì gà cuộn lại, quánh đặc đè nặng lên không gian mãi rồi mãi mới tan. Nếu như khói thuốc cũng như hơi thở của nỗi lòng mục rỗng thì liệu ta có thể sống lại những khoảnh khắc trong đời.

Gột bỏ không gian của tiếng nhạc xập xình, của men say, của khói thuốc, ta mở cửa bỏ đi, tràn vào trong dòng chảy của cuộc sống thường nhật. Cuộc sống mỗi ngày bào mòn ta một ít, đến khi tâm hồn trơ trụi, chỉ còn lại những phần đúng nhất với bản ngã, khi đó ta như mới bừng tỉnh sau những cú tát chí tình chí lý. Cuộc đời không vô vị, bởi ít nhất, ngày mà ta chẳng còn gì cũng là ngày ta nhận ra cuộc sống còn rất nhiều thứ cần ta đặt tên

SHARE