Đoản khúc cho một cuộc tình

0
464

Sau tất cả mê đắm cuồng si của một cuộc tình, hôm nay tôi sẽ nói về việc chia tay.

Khi thời gian chưa đủ làm lành vết thương, những từ như “chia tay” hay “người yêu cũ” như một vết cắt lạnh lùng cứa vào vết thương cũ một đường rách ngọt. Ký ức về một người tưởng chừng không thể quên bỗng trực trào, cuỗm đầy tâm trí, đẩy con người vào trạng thái loạng choạng, mơ hồ giữa quá khứ và thực tại, bước đi tập tễnh giống như vừa say vừa tỉnh.

Sau một cuộc chia tay…

Đàn ông vùi đầu vào công việc, cố gắng để vòng thời gian cuốn phăng đi tâm trí. Một phương thức cổ điển nhưng lúc nào cũng hiệu quả trong việc cứu rỗi một linh hồn kiêu ngạo đang chứa đầy đau khổ. Một khi trí óc không còn thời gian để nghĩ mông lung thì sẽ chẳng phải sợ hệ luy. Mười tám tiếng điên cuồng trong công việc, thì ngay cả đến ngày và đêm ta còn chẳng phân biệt được huống chi là một người đàn bà. Dù người phụ nữ ấy với ta đã từng là những điều tươi đẹp nhất đã từng tồn tại.

Nếu không muốn dằn vặt với những mảnh ký ức thì đừng nên tìm lại chốn cũ. Một con đường, một góc phố, một quán cafe quen thuộc… hay thậm chí cần một con dao phết bơ cũng có thể đánh gục gã kiêu ngạo trong bạn bởi những hồi ức đẹp đẽ. Tất cả điều đó là bằng chứng cho việc đã từng có một quãng thời gian ta bên nhau. Hai chữ “đã từng” sẽ giết bạn ngay trong khoảnh khắc một giọt thời gian rơi, khi bạn nhận ra một thứ đã mất đi và không bao giờ trở lại.

Đến tận bây giờ khi bất chợt thấy một mái tóc, một mùi hương hay một dáng người quen thuộc cũng khiến trái tim tôi hồi hồi khó tả. Những phần ký ức cứ mập mờ hiện lên, nửa trắng nữa đen, phần sáng phần tối. Không phải những cái nắm tay hay môi hôn, chính những điều bé nhỏ lại níu chặt trái tim tôi vào một miền ký ức.

Nhưng chúng ta vẫn phải sống, chí ít là tồn tại từng ngày. Cần nhớ kỹ một điều, đôi môi ngọt ngào này và mùi hương này, mái tóc này…tất cả chỉ là những mẩu ký ức cần được chôn vùi. Không thể níu lấy những gì đã quay đi. Một mầm cây đã chết thì không có cách nào có thể hồi sinh được. Có chăng một ngày nào đó, khoảnh đất khô cằn ấy một bông hoa mới sẽ mọc lên và hương của nó sẽ bay đi làm chao đảo trái tim một ai đó khác mình.

Có lần, tôi ngồi bên em ở góc cafe quen thuộc. Cô em gái bé bỏng khóc không ngừng vì vừa mới chia tay. Tôi chỉ im lăng, hút thuốc và không nói gì. Không gian chỉ còn tiếng nấc nghẹn cùng khói thuốc quyện vào nhau tạo thành một lớp dày đặc đè nặng nên tâm hồn hai kẻ suy tư.

Khi em nguôi khóc, tôi dắt em đi dạo trên con đường hoa sữa cuối thu. Em cứ cúi gằm xuống, không dám nhìn, chỉ sợ khi vô tình lướt mắt qua một thứ nhỏ nhất cũng đụng vào nỗi đau chỉ vừa chợt nín. Tôi chỉ nói với em đừng sợ. Một chàng trai không thể trưởng thành khi chưa từng làm người đàn bà của mình rơi lệ. Thứ khí chất ngạo nghễ, độc lập của người đàn bà khiến bao gã sân si chẳng phải tự nhiên mà có. Họ từng phải bơi lội trong biển tình, từng bị ái tình nghiền nát, trui rèn. Rồi cũng đến lúc em sẽ quyến rũ cả thế giới theo cách của riêng mình.

Tôi thích yêu trong im lặng, và chia tay cũng trong im lặng. Tuổi trẻ ngông cuồng tôi luôn dốc cả tấm lòng để thể hiện trò yêu một cách cuồng dại với vô số trò lãng mạn. Nhưng khi chia tay tôi lại không thể tuyệt tình. Những tin nhắn nằm im trong hộp thoại, không mở mà cũng chẳng xóa. Ảnh để trong một thư mục không quá khó tìm. Giống như từng phần ký ức được xếp gọn gàng, cất trong một ngăn sâu nhất, đóng chặt lại. Vậy đó, tất cả vẫn ở nguyên đấy, như lưu lại một phần cuộc đời.

Tình yêu, là trò chơi ích kỷ của cảm xúc. Trong luyến ái, có lúc cũng chỉ là chuyện của một người. Chia tay, cũng là chuyện của một người.

Chia tay không phải là chuyện ai đúng ai sai trong mối quan hệ. Nếu có, chỉ là do người đàn ông không cho đi đủ yêu thương và thời gian. Phụ nữ hay bất an, chính vì thế nên họ mới cần một bờ vai để được che chở. Nếu bạn không làm được thì giờ này đang có một người đàn ông khác làm thay bạn.

Bất cứ ai từng biết đến vị ngọt của ái tình thì cũng biết càng tình càng nồng, chia tay càng đau. Khi trở về với khoảng trời riêng rồi thì đừng nghĩ về nhau. Nếu không bị ký ức siết chặt lấy con tim đang rỉ máu thì cũng tìm vô vàn lý do nghĩ xấu về nhau để xoa dịu con tim đã nát bấy. Rốt cuộc, những ai đã đi qua những mùa thương nhớ liệu còn lành lặn để tiếp tục nhớ thương.

Tôi luôn dành cho những người đã đi qua đời mình vị trí trân trọng nhất. Vì chính họ là những người trân trọng tôi cho dù đã cạn duyên, hết nợ. Có những người dù nhiều năm không gặp nhưng mỗi khi nhắc đến vẫn nhớ, vẫn đối xử với nhau bằng những cảm xúc rất đặc biệt. Cho dù không liên lạc nhưng vẫn biết ở khoảng trời kia, người đó vẫn sống tốt, vẫn có những vấn đề như thế.

Tôi thích cafe đắng, không đá, không đường không bọt.

Chỉ là một cuộc chia tay!

Category: Tâm sự, Sức khỏe gia đình

SHARE