Mặt tối của sự thú vị

0
252

Đã bao giờ bạn tự hỏi cuộc sống của bản thân đang vỡ thành bao nhiêu phần?

Không phải ai cũng có một lối sống đơn giản ngày làm 8 tiếng, tối về tụ tập với bạn bè. Tồn tại giữa hai khoảng riêng biệt đó là gia đình, là những ước mơ vĩ cuồng thời trai trẻ. Đàn ông dù ở độ tuổi nào cũng cố gắng tách biệt những mệt mỏi của mưu sinh không ám khói lên ước mơ cuồng dại của tuổi thanh xuân. Lối sống của một kẻ 30 khác hẳn với những gã trai trẻ. Lúc còn mười mấy, chúng ta sẵn sàng thiêu đốt tuổi trẻ và sức lực bằng những đêm dài ngập trong đam mê hay những đêm thâu nuôi khát vọng.

Bạn bè, gia đình, những mối quan hệ không tên, những mục tiêu tương lai, một cô gái để nâng niu, cắn xé, những mảng miếng của xã hội hay những ngày cố gắng nuôi lớn khát vọng tuổi trẻ như thể đang chăm sóc cho nhánh cây non chưa kịp lớn…Ngần ấy thứ cũng đã đủ choáng hết ngày và đòi hỏi phải là một người đa năng thì mới có thể cân bằng tất cả. Người ngoài thì coi đó là điều thú vị, những thử thách, những điều tạo nên cuộc sống. Duy chỉ kẻ trong cuộc là hiểu nó như một cuộn len bám chặt lấy chú mèo, càng vờn, càng xoay thì nó càng quấn chặt.

Ở thời đại của tôi có nhiều kẻ có tài nhưng bất đắc chí. Ước mơ có, tài năng có, khát vọng có nhưng thời thế chưa đủ để đốt cháy ngọn lửa đam mê trong họ. Sau một tuổi trẻ chán chê chạy theo đam mê, nói về những hoài bão, dần dần kẻ thì cất khát vọng vào két sắt, những người còn lì lợm giữ lửa thanh xuân thì rồi cũng đã chuyển những thứ bản thân cố gắng theo đuổi sang một thứ thực tiễn hơn,

Nhưng không phải ai cũng thành công trong việc hiện thực khát vọng giống như Christopher Robin thương mại hóa người bạn thời thơ ấu gấu Winnie the Pooh. Với những ai kẻ đang sống giữa một phần ước mơ và một phần danh vọng, cuộc sống bị xé nhỏ ra thành nhiều mảng miếng khác nhau. Từng mảng, từng phần tồn tại song song và không phải phần nào cũng liên quan đến nhau.

Tôi thường bị bao vây bởi những phần mảnh miếng đó, có những lúc ôm nhiều trăn trở và chẳng mấy khi được giãi bày. Nếu bạn tồn tại một bản ngã phức tạp, thì tự khắc sẽ bị cuộc sống cho vào dạng cá thể đặc biệt. Cô lập giữa bao người bởi không phải ai cũng có thể hiểu được những thứ đa tầng được xây dựng từ những trải nghiệm khác biệt.

Nếu như trước kia tôi luôn muốn yêu một cô gái có thể thấu hiểu hết những tầng suy nghĩ mà tôi không cần nói ra. Đến một ngày, tôi dừng tìm kiếm một cá thể có thể đồng cảm, vì hiểu chỉ bản thân mới có thể bước vào phần sâu nhất trong tâm hồn một kẻ cuồng vọng như tôi. Như cái hồi còn trẻ tôi luôn tự hào rằng suốt cuộc đời mình chỉ đam mê nhạc rock. Nhưng rồi quá khứ xô rồi biến cố đẩy, thời gian không chỉ thay đổi thể xác mà còn nhào nặn ra một tâm hồn dị biệt. Đến lúc đó chợt nhận ra không thích những dòng nhạc xưa đó nữa. Việc đó đơn giản như chuyện một ngày về nhà, bạn phát hiện cần thay ổ khóa đã cũ kỹ. “Căn nhà” của tôi có nhiều ổ khóa đã bị thay như thế.

Một người hiểu biết nhiều chưa chắc vì họ đọc nhiều sách, chỉ là do họ bước qua rất nhiều trồi sụt của cuộc đời

Một người nghe nhiều nhạc chưa chắc đã có khả năng thẩm âm hơn người, chỉ đơn giản họ có nhiều quá khứ

Một người trân trọng nâng niu từng thứ chưa chắc đã có nhãn quan sâu sắc, chỉ là do trải qua quá nhiều mất mát nên hiểu được giá trị của trân trọng.

Có một ngày tôi từng nghĩ mình đã tìm được bình yên trong tĩnh lặng. Nhưng một thời gian sau tôi mới hiểu ra rằng chẳng thể bình yên khi bản thân vẫn đang bị xoay vần trong những mảng miếng khác nhau của cuộc sống. Từng mảng như lưỡi dao sắc lẹm sẵn sàng gọt vào tâm hồn kẻ si tình sau mỗi bước đi loạng choạng.

Đôi khi ngâm mình trong những điệu smoth jazz, thả hồn trong khói thuốc và say mèm trong hơi blue label là một cảm giác thật tuyệt. Có những ngày bạn nên dừng cuộc sống lại, thả trôi tâm hồn trong những thứ mình muốn, cảm nhận từng giây từng phút trôi qua thật chậm. Tôi không viết được nếu như đầu óc vẫn mãi quay cuồng với mớ hỗn độn ngoài kia. Khi cô đơn là lúc ta sống thật nhất, chân thành với bản ngã nhất. Tôi chỉ viết khi cảm xúc đủ dày, đủ tĩnh lặng.

Còn lại, cứ mỗi lúc nhìn lên kim đồng hồ là lại thấy cuộc sống vùn vụt chạy qua. Mỗi giây mỗi phút là những cuộc đua không vạch đích của những điều mình theo đuổi. Để có thể tồn tại trong một thế giới như thể, điều duy nhất có thể cứu rỗi tâm hồn khỏi vực thẳm thất vọng là hơi thở của thành công. Vì thể không cho phép bản thân hời hợt với bất kỳ phần nhỏ nào cả.

Sẽ chẳng có gì sai khi vẽ cuộc đời bằng khoái cảm trên những đường cong của phụ nữ, bằng sự tự hào khi đừng trên đỉnh danh vọng. Mọi thứ đều được trả bằng cái giá đúng mực của nó. Tận tâm cố gắng trong công việc, nghĩa khí với bạn bè, chiến đấu không mệt mỏi cho hạnh phúc… Vượt qua bản thân hèn yếu ngày hôm nay để đạt được điều mình muốn là điều không phải ai cũng làm được.

Chạy đua với cuộc sống, những vết sẹo còn mới hay đã cũ vì bị cắt bởi vô số mảng miếng cũng luôn thú vị khi dám đối mặt, dám điên cuồng cả trong văn phòng lẫn trên giường ngủ.

.
.
.
.
.
.
.

Đến một ngày, không một ràng buộc, chẳng ai bảo ai, em tự mặc áo, anh xoay qua cài lại thắt lưng. Em nhấp nốt ngụm whisky đang dở, a dúi vội điếu thuốc tàn. Chúng ta rồi tiếp tục xoay vòng với cuộc sống bận rộn, lãng quên người kia.

Vì thế người ta vẫn nói.

Thời gian sẽ làm nhạt đi mùi vị của nỗi buồn.

Category: Sức khỏe gia đình, Tâm sự

SHARE