Tuổi trẻ và những con đường

0
716

Ai cũng có một tuổi trẻ, một phần nông nổi trong suy nghĩ. Đã đi qua, rồi sẽ đến, hay vẫn còn đấy. Rồi ai cũng sẽ trải qua quãng thời gian vui vẻ nhất, tự do nhất, nỗi buồn đẹp nhất và những cảm xúc thật nhất, những thứ chẳng bao giờ ta có thể chạm vào lần thứ hai…

Có thể bạn quan tâm:

Năm 20 tuổi. Tóc tôi dài, nhuộm màu khói, bấm khuyên tai 3 lỗ, tay và cổ đeo đủ thứ vòng rối rắm nhằng nhịt, nhưng tuyệt nhiên không bao giờ đeo đồng hồ. Có lẽ tuổi trẻ không cần đến thời gian.

Tuổi trẻ của tôi là những tháng ngày rong chơi không bờ bến, không nhìn đồng hồ, ta sẽ không bao giờ giới hạn mình trong khung thời gian. Tôi mặc chiếc quần jin rách, khoác chiếc áo khoác sờn cũ, nhảy lên chiếc xe tay côn, phóng bạt mạng trên những cung đường vắng, thả tay khi xuống dốc. Mặc cho gió táp vào mặt, để những con phố hàng cây chỉ là những điểm ảnh nhòe nhoẹt lướt loang loáng phía sau đuôi mắt. Cái cảm giác lướt đi trên từng cung đường, được đến những nơi mình muốn, làm những điều mình thích, như một cánh chim chao đảo giữa bầu trời xanh ngắt: Đó là tự do.

Tôi thường đứng hút thuốc ngoài hành lang trên tầng cao của căn hộ nhỏ. Cảm giác những mái nhà, xe cộ, con người vội vã ngược xuôi dưới chân. Tôi và những thằng bạn thân thường cười đùa bên những chai bia rỗng, chia nhau điếu thuốc trong tiết trời se lạnh, cứ nhắm mắt bước đi chẳng để ý cái hiện tại hoang mang mà chẳng thằng nào biết rõ mục đích sống hay con đường mình chọn sẽ dẫn đến đâu.

Tôi thường hỏi thằng bạn: “Tao muốn thử cảm giác nhảy từ đây xuống sẽ như thế nào? Tao rất muốn biết?”

“Muốn thế thì tại sao mày không thử”

“Ha ha cũng muốn lắm chứ nhưng nếu tao làm, thì tao không có cơ hội kể cho mày nghe cảm giác nó thế nào”

“Ừ nhỉ”

“Đó là nỗi sợ, thật ra nhờ sợ hãi mà những thằng như tao với mày mới có thể tồn tại được, nỗi sợ kéo chúng ta ra khỏi những nguy hiểm, đau đớn”

“Cũng khá triết lý nhưng tao kệ, nếu nhảy từ đây xuống mà không chết, chắc chắn tao sẽ thử, và về kể lại cho mày nghe”

Có lần chúng tôi say quá, hai thằng gật gù chở nhau về. Ngồi sau ôm thằng bạn, nó đèo, tôi hứng chí đứng dậy gào khản cổ một bài hát cũ kỹ mà đến giờ tôi cũng chẳng nhớ được. Nó bảo: “Giờ tao thả tay ra, xem anh em mình đến đâu nhé?”.

Tôi gật đầu.
Nó hát theo.
Tôi hát theo.
Nó bỏ tay ra.

Chúng tôi lao xuống đường chỉ sau đó vài chục mét. Lăn mấy vòng nhưng may mắn không đứa nào chết. Lết vào vỉa hè, lau máu trên chiếc áo, chúng tôi cười sảng khoái.

Những câu chuyện giữa chúng tôi thường không đầu không cuối, lúc bồng bột, lúc triết lý, vui buồn lẫn lộn, tất cả trộn vào nhau như dư vị của tuổi trẻ dại dột. Chúng tôi gần như chả bao giờ nghĩ đến tương lai, ngay cả ngày mai sẽ làm gì chúng tôi còn chẳng biết. Chỉ biết hôm nay hay ngắn gọn hơn trong một giờ tiếp theo chúng tôi sẽ làm gì. Nhét bừa vài bộ quần áo vào balo rồi chạy đến một nơi chỉ mới thoáng nghĩ ra.
Nó nói: “Sau này, tao với mày sẽ có nhiều thứ kể cho bọn trẻ con ở nhà”.

“Ừ, chuyện tán tỉnh, chuyện vui buồn, những cung đường, mọi ngóc ngách trên khắp những nơi chúng tôi từng qua, không thiếu chuyện để kể, chỉ sợ thiếu bia và mồi nhắm”.

Thời gian trôi nhanh cuốn phăng tuổi trẻ của chúng tôi vào dĩ vãng. Sau này, nó ở phương trời xa hơn tôi. Nó bảo bên đây khó khăn và phức tạp lắm, đất khách quê người xô bồ dồn ép không có nó quyền tự do như trước. Nó thèm tự do chứ không muốn bị thế này. Có lần nó bảo: “Ngày tao biết bố mẹ li dị ở nhà, tao trèo lên tầng thượng khu nhà, bước ra ngoài lan can, nuốc nốt lon bia lạnh và định nhảy xuống.”

“Thế vì sao mày không làm?”

“Tao sợ, chẳng phải mày đã từng nói sợ hãi làm chúng ta tồn tại. Lúc đấy tao nhận ra anh em mình không còn trẻ nữa rồi. Không như lúc buông tay trên đường quốc lộ, giờ tao đã biết sợ, biết nuối tiếc những thứ hiện có, người yêu, nhà cửa. Tự nhiên lúc đứng đó, mọi thứ hiện ra rõ mồn một, hồi trước tao không nghĩ nhiều như bây giờ.”

Tôi lặng yên trước màn hình máy tính, với đống tài liệu mang dang dở chưa làm xong. Nếu có ai hỏi tôi có bao giờ cảm thấy hối tiếc hay lãng phí tuổi trẻ của mình không. Câu trả lời là không, quá khứ nhằng nhịt của một thời rong chơi bay nhảy luôn là một phần tính cách tôi bây giờ, nó tạo nên con người tôi hôm nay. Nếu hối tiếc, chỉ tiếc thời gian đi nhanh quá cứ mỗi một lần nhìn vào chiếc đồng hồ tôi đang đeo, tự nhiên lại thấy nuối tiếc một phần trong tôi trở thành lịch sử, một quá khứ mà tôi không có cách nào lấy tay với lại được. Tôi vẫn chưa kịp làm hết những điều mình muốn.

…….

Thằng em trai tôi khoác cái áo jin lua tua, mặc một chiếc quần bò rách tả tơi, xin ít tiền để đi chơi với bạn gái. Khi móc ví, tôi thấy nó có cái khuyên tai mới, bất chợt cười, tự nhiên tôi thấy tuổi trẻ của mình trong nó. Tôi hỏi nó “Mày cho anh mượn cái khuyên tai anh đeo thử?”

Nó giật mình hai giây, rồi cũng lấy cho tôi một chiếc. Cố mãi tôi mới đeo cái khuyên vào lỗ bấm đã tịt, bật cả máu. Soi mình vào gương tôi chỉ còn nhận ra một vệt mờ mờ xa xa. Tóc đen, mặc một bộ suit lịch lãm, đeo kính cận, tóc nếp gọn gàng bên cái khuyên tai lấp lánh. Không hợp nữa rồi, từng thứ rời rạc cả.

……

Tuổi trẻ luôn hoang mang về tương lai, về những con đường phía trước. Đầu tiên làm gì có đường, người ta phải mất công tìm tòi, mò mẫn, đi riết rồi mới thành đường mòn, lúc đấy thì mới rõ lối. Bởi vậy hãy cứ đi, bởi có đi thì mới đến.

Categories: Tâm sự, Sống khỏe mỗi ngày

SHARE

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here